Thiên Long xoay người nhìn thẳng vào mắt Thanh Long. Bốn mắt giao nhau, cả hai cùng chìm vào im lặng.
Bọn họ vừa như đang nhìn một bản ngã khác của chính mình, lại vừa như đang nhìn một kẻ hoàn toàn xa lạ.
“Ta tự quản nơi này...?” Thanh Long nheo mắt, khóe môi khẽ cong lên.
“Phải.” Thiên Long đáp. “Ngươi sợ ta bất cứ lúc nào cũng có thể chết trong phòng, liên lụy tới ngươi. Còn ta cũng sợ ngươi bất cứ lúc nào cũng sẽ giết ta, đến cả nằm mộng cũng chẳng được yên. Đằng nào mỗi ngày hai ta cũng phải sống trong nơm nớp lo sợ, chi bằng nhân dịp này, ngươi cho ta một cái chết thống khoái luôn đi, được chứ?”




